Bài Dự Thi Đạt Giải Nhất Cuộc Thi Viết Chào Mừng Ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11

Thứ hai - 12/01/2015 20:31
Cô quạnh trong căn phòng trọ bé nhỏ, cô gái lặng nhìn về phía khung trời xa xa. Tất cả chỉ còn là một màu đen kịt, đặc quánh như mật, duy chỉ còn sót lại chút ánh sáng tàn lụi, leo lắt của ngôi sao kia. Cô cười nhạt, ủ dột suy nghĩ. Cô miên man trong mớ ý nghĩ chằng chịt, rối rắm, cô bắt đầu lo lắng ….về tương lai.

CÔ GIÁO TẬT NGUYỀN

Cô quạnh trong căn phòng trọ bé nhỏ, cô gái lặng nhìn về phía khung trời xa xa. Tất cả chỉ còn là một màu đen kịt, đặc quánh như mật, duy chỉ còn sót lại chút ánh sáng tàn lụi, leo lắt của ngôi sao kia. Cô cười nhạt, ủ dột suy nghĩ. Cô miên man trong mớ ý nghĩ chằng chịt, rối rắm, cô bắt đầu lo lắng ….về tương lai.

Cô dạo quanh khoảng vườn của riêng cô, nơi mà trước giờ chưa ai có thể chạm tới. “Ồ, một bé gái thật là dễ thương.”, tâm trí cô chợt thốt lên những âm thanh sâu thẳm. Rồi chợt có âm thanh tưởng chừng từ rất xa vọng lại, nhưng tựa hồ, cô có thể rờ thấy nó vậy “Cháu lên ba, cháu ra mẫu giáo, cô thương cháu vì cháu không khóc nhè…”.Dồn sự tập trung về phía âm thanh vọng về, cô nhoẻn cười: “ Nhóc, vẫn là nhóc đây mà.”. Cô đưa tay ra định bấu lấy đôi má phúng phính bên đôi môi chum chím vẫn đang hát ca, hình bóng ấy lại tan biến. Cô thấy đâu đây có chút hụt hẫng. Nhưng đoạn rồi, ở ngay phía đằng kia, ngay trước mắt cô, cô bé dễ thương, đáng yêu ấy lại như đang nhoẻn cười với cô. Ồ, không phải. Cô bé đang vui đùa với một vài nhóc tì khác, chúng đang hát đó. Thứ âm thanh trong trẻo, hồn nhiên như giọt sương mai, tinh khiết, vô ưu như càng thêm cuốn hút cô. Tiến lại gần hơn chút nữa, chút nữa, cô vừa chợt nhận ra điều gì đó. À, phải rồi, là cô, chính cô chứ còn ai nữa. Cô tự trách mình: “Tệ lắm, sao mày có thể quên”. Rồi cô như tiếc nuối thời thơ ấu của mình. Đáng nhẽ ra, cô có thể cười nhiều hơn thế nữa.

Bất chợt cô giật thót khi nhìn thấy cái gì đó rất đang sợ hãi. Trời ơi, Nó sốt, cơ thể bé nhỏ co giật liên hồi. Cô chợt thấy tim mình đau nhói. Rồi cô nhìn thấy bóng dáng ai kia rất đỗi quen thuộc, phải rồi, người mẹ yêu dấu của cô. Bà hốt hoảng, vội vã gọi điện cho chồng: “Anh à, con bé Linh sốt cao lắm, em hạ sốt rồi nhưng không được, anh về xem con thế nào.”. Ngay sau cú điện thoại, ông bố vội về quê trong khi đang phải công tác nơi xa. Một thứ ánh sáng lóe lên, trước mắt cô là một khung cảnh buồn bã. Hai khuôn mặt gầy xọp nhìn nhau với đôi mắt u buồn trước tình trạng của đứa con gái bé bỏng. Cơn sốt bại liệt, tuy không nỡ giao tính mạng em cho tử thần, nhưng nó đã khiến một nửa người em teo tóp. Cô chợt thấy dòng nước ấm nóng bì bõm bò trên đôi gò má. Cô khóc. Cô cảm thấy như có một túi khí bị nén lại nơi lồng ngực khiến cô không thở được. Nặng nề, khó nhọc, cô đưa bàn tay lên quệt hai hàng nước mắt, cố đẩy chút khí ra để thở, thỉnh thoảng lại có tiếng nấc phát ra ở nơi cổ họng nghẹn đắng. Thế nhưng rồi, cô cũng kịp mỉm cười. Bé dần quen với cuộc sống mới, một cuộc sống khắc nghiệt hơn.

Ấy rồi, Linh cũng nên người. Ngày cô nhận được giấy báo đỗ đại học từ một ngôi trường danh tiếng trên đất nước nhỏ bé này, niềm vui như lan tỏa ra mọi tế bào trong cô. “Mình sẽ thành cô giáo, một cô giáo tiếng Anh”, cô thầm vui sướng. Bố mẹ Linh cũng vui mừng khôn xiết khi con gái đã bắt đầu chạm tay vào ước mơ.

Vừa kịp cảm nhận lại niềm vui ngày đầu đỗ đại học, cô buồn bã, quanh quẩn trong những suy nghĩ đã đeo bám cô suốt tuần đầu tiên trong cuộc đời sinh viên của cô gái trẻ. Tiếp tục hay dừng lại? Những tiếng thở dài liên hồi, Linh đang bế tắc. Quả thật, môi trường học tập mới quá khốc liệt, với một người khỏe mạnh bình thường, chứ chưa kể một người như cô. Tủi hờn về số phận trớ trêu, Lịnh buông xuôi.

“Bố ơi, con về nhà với bố mẹ, con không học nữa đâu.”, Linh nức nở. Đầu dây bên kia cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rồi, lại một lần nữa, bố Linh lại vội vã xuống thủ đô với con gái.

Linh thổn thức: “Con không học nữa đâu bố ơi”. Từng đoạn âm thanh chất chứa sự tiếc nuối. Bố Linh từ tốn, ông không dỗ dành, cũng không nói nhiều, chỉ vẻn vẹn đôi câu:” Bây giờ, con nhìn thân hình con như thế này thì con làm được gì? Giờ con chỉ còn cái đầu thôi.” Linh im lặng.

Bố Linh để Linh ở lại một tuần, sau đó hãy quyết định. Đáp lại lời cha, Linh quyết tâm học hành, và ngày ra trường, những nụ cười nở rõ trên môi cô, cả bố, mẹ cô nữa. Rồi Linh cũng đã trở về quê nhà, trở thành một giáo viên tiếng Anh hàng đầu ở huyện, đúng như ao ước của cô và niềm mong mỏi của bố mẹ cô, hai nhà giáo tận tụy.

Nhiều năm sau đó, tôi vinh dự được trở thành một trong những đứa học sinh cưng của cô đó. Những ký ức của tôi về cô cả đời này tôi chẳng thể nào quên được, hẹn các bạn ở những trang truyện sau nhé.

Và tôi, giờ đây, đang lặng nhìn về phía chân trời xa trong cái đặc quánh của màn đêm, tôi vẫn kịp nhận ra một tia sáng nhỏ nhoi nhưng chưa bao giờ tắt, đó là tia sáng của niềm tin. Tôi tin rằng, nếu có duyên, tôi cũng sẽ trở thành một cô giáo.

(tên nhân vật đã được thay đổi)

Tác giả: Nguyễn Hoàng Yến – Sư phạm tiếng Anh B K34

Tác giả bài viết: Manh Nguyen CEC

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Các bài viết theo năm tháng

2017

2016

2015

2014

2013

2012

Thống kê
  • Đang truy cập42
  • Hôm nay792
  • Tháng hiện tại109,847
  • Tổng lượt truy cập5,212,656
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây